Gốc > Hỏi và đáp >
Câu Lạc Bộ Thơ-Văn
Các bạn có thể đóng góp các bài thơ, truyện,... nói chung là thuộc lĩnh vực văn học để cùng nhau phát huy khả năng vốn có của mình. Có thể bạn đang còn ngần ngại nhưng không sao chúng tôi luôn ủng hộ khả năng sáng tác của các bạn. Hãy mạnh dạn lên và chúc các bạn thành công.
Nguyễn Văn Quảng Đại @ 23:07 30/07/2010
Số lượt xem: 1921
Nguyễn Văn Quảng Đại @ 23:07 30/07/2010
Số lượt xem: 1921
Số lượt thích:
0 người
- Yêu cầu code Web (30/07/10)
- Giải đáp máy tính - tin học (20/07/10)
Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Suy Tư
Có nổi buồn nào hơn thế không em
Khi bên nhau hai tâm hồn buốt giá
Sao anh thấy cuộc đời rắc rối quá
Hay tại ta làm rắc rối cuộc đời ?
Vì cớ chi em hà tiện nụ cười
Để cuộc sống biến thành địa ngục,
Anh chẳng thể tự mình an ủi được
Dù bên em đã trải tháng ngày.
Không thể nào hiểu được em ơi
Khi lòng người sâu hơn biển cả
Khi tâm hồn biến thành băng giá
Lòng quặn đau dù chỉ chút vô tình.
Không dễ đâu để hiểu được chính mình
Em hiểu làm sao khi lòng anh se thắt ?
Anh cố tránh một cuộc đời tẻ nhạt
Em đem gieo những mối não sầu.
Rồi tình yêu sẽ rẽ về đâu ?
Sự thờ ơ khi đã thành bản chất,
Khi lòng em không còn hiểu được
Nỗi lòng anh những lúc vui buồn ?
Tao Ngộ
Mười sáu năm rồi gặp chiều nay
Tưởng mừng sao nước mắt se cay
Kỷ niệm chơi vơi ngày tháng cũ
Tiếng thơ ngàn dặm vẫn ngân dài.
Nhớ lại năm xưa giữa Hà Thành
Ngập ngừng hai tiếng gọi em - anh
Dòng nước Sông Bôi hòa kỷ niệm
Từ Sơn cổ tự thủa ngày xanh.
Ngã Ba Đường
Chẳng bao giờ em biết được đâu
Trong không gian nhập nhèo bóng núi
Ngã ba Phan Đình Phùng sương bụi
Có một người lặng lẽ ngắm say em.
Bao năm rồi chắc em đã quên ?
Những ánh mắt ngày nào đắm đuối,
Bên gốc liễu nhìn nhau không nói
Mái tóc gầy buông lửng bờ vai.
Nghiệt ngã cuộc đời ai đã quên ai ?
Chiều Đà Lạt anh thành người lữ khách,
Em ngồi đó hay là ký ức ?
Anh như mê như tỉnh, ngã ba đường.
Hụt Hẫng
Nhớ em anh tìm đến
Em đã đi xa rồi
Trái tim nghe hụt hẫng
Giữa đất trời chơi vơi
Cùng một trái tim côi
Em tìm nơi gió cát
Lòng anh là hoang mạc
Sao em chẳng ngó ngàng.
Đường tình nhiều trái ngang
Ngã ba nào dừng lại ?
Đuổi theo tình, tình chạy
Quay đầu lại tình theo.
Biết trách em làm sao
Khi mà...thôi em nhé!
Làm sao anh có thể
Đi trách người mình yêu ?
Có xa cách nào đâu
Mà đường về dài quá
Chỉ tại lòng mong nhớ
Làm nắng chiều hanh hao.
Em giờ ở phương nào
Trời có buông gió lạnh ?
Hãy mặc thêm áo ấm
Đừng để tái màu da.
Vũ trụ tuy bao la
Đường đời chông chênh lắm
Bước chân nên thận trọng
Không vội vã nghe em.
Gặp ai muốn làm quen
Ai buông lời thân thiện
Mong em đừng tiếp chuyện
Mắt xin đừng lả lơi.
Trái tim anh đơn côi
Hướng về nơi em đến
Dù chân trời góc biển
Anh vẫn gần bên em.
Trơ Trọi
Tình đã xa rồi, bạn cũng xa
Bấy nhiêu năm tháng ngỡ phai nhòa,
Trông về dĩ vãng: sầu rơi lệ
Nhìn với tương lai: bóng nguyệt sa.
Mây gió vật vờ ngăn lới mộng
Hoàng hôn buông tím tủi hồn thơ
Vó ngựa ai dầm trong sương khói
Nặng trĩu chân ai bước hững hờ.
Đường cũ ai về vương tuyết trắng
Tơ lòng ta rối giữa mai xưa,
Buồn không cơn gió chiều xa vắng
Bến cũ...thuyền đâu để đợi chờ.
Trơ trọi giăng hồ sương lạnh lẽo
Đìu hưu bóng liễu ánh sao thưa,
Ôi trăm thương nhớ ngàn thương nhớ
Biết nặng tình ai để đợi chờ ?
Bên Khung Cửa Sổ
Mùa xuân về bên cửa sổ
Khoe sắc hoa chúm chím cười
Thẫn thờ bên giò lan nhỏ
Em làm rạo rực đất trời.
Vô tình anh đi qua ngõ
Trái tim lỗi nhịp bàng hoàng
Ai ngồi nghiêng khung cửa sổ
Tóc bồng tỏa ngát không gian.?.
Dối Lòng
Thôi thì đành vậy tiếc chi
Em như cơn gió mát khi nóng trời,
Thoảng đi thoảng đến đó thôi
Để anh hoang đảo một đời bơ vơ.
Tình anh con sóng vỗ bờ
Yêu bao nhiêu cũng vẫn chưa thỏa mình,
Em làm cồn cát lặng thinh
Xôn xao con sóng mà tình trơ trơ.
Sông sâu mấy cũng đo vừa
Tình em đo mãi vẫn chưa biết gì
Thôi thì đành vậy tiếc chi
Em như cơn gió mát khi nóng trời.
Hoa Mai
Một mình làm cả mùa xuân
Dẻo dai lắm giữa mênh mông đất trời
Mong manh như một kiếp người
Cốt cách nho nhã muôn đời tao nhân.
Mảnh Vườn Cho Em
Vườn riêng một mảnh tặng em tôi
Có hoa cỏ dại, có búp chồi
Có nắng vàng ươm, đôi bướm lạ
Có đàn chim nhỏ cánh chơi vơi.
Mai biết đi đâu biết về đâu ?
Trăm năm lưu luyến thuở ban đầu
Em ơi trong cõi đời sương giá
Chút tình sưởi ấm những đau thương đau.
Đừng để bao giờ vắng gót sen
Trong vườn những sớm nắng vàng êm
Những chiều lá úa run run gió ...
Chẳng gió mưa nào cản bước em.
Bạn Đồng Hành
Tắc kè ơi tắc kè
Khuya rồi mi không ngủ
Mà còn kêu tắc kè
Ta thức cùng với mi
Sao đêm nay tĩnh mịch
Lác đác vài chiếc xe
Lúc này đường phố vắng
Chắc mọi người ngủ rồi
Trời bắt đầu se lạnh
Ta còn ngồi học bài
Để tương lai sáng lạng
Mong ước từ thuở bé
Học càng cao càng tốt
Chỉ sợ chí không bền
Chỉ sợ lòng không vững
Ta gạt bỏ cám dỗ
Để cố gắng học hành
Ước mơ thành hiện thực ?
Có chi mà xa vời
Mai này ta đi rồi
Chỉ còn mi ở lại
Mi theo việc của mi
Ta theo việc của ta
Nhưng đi rồi ta nhớ
Nhớ ngôi nhà thân yêu
Nhớ phố nhỏ thân quen
Nhớ con người xứ sở
Nhớ tiếng kêu tắc kè
Nếu sau này trở lại
Còn tiếng kêu "tắc kè" ?
Âm thanh gây xao động
Tiếng kêu chẳng hay gì
Trái đất này phong phú
Cũng có phần của mi
Trăm năm một đời người
Đừng lãng phí đời mình
Chỉ một phút nông nổi
Mà đánh mất chính mình
Để cuộc đời tươi đẹp
Đừng đánh mất tuổi xuân
Bây giờ ta phải học
Để thay đổi cuộc đời.